Câu 01: Thưa Thầy, Có người nói thế giới là sự vận hành của năng lượng vũ trụ, là sự hợp nhất của Thân Tâm ý, vậy cũng đồng nghĩa năng lượng mà hằng ngày mình tu tập và quán chiếu cũng là để hòa với sự vận hành chung đó phải không thưa Thầy. Vậy trở về với niết bàn có phải là trở về hòa cùng năng lượng của vũ trụ không ạ?

Câu 02. Mỗi khi gặp bế tắc hoặc khó khăn trong cuộc sống, con thường quán chiếu đến những mảnh đời bất hạnh, khó khăn hơn mình rất nhiều mà con đã gặp hoặc biết. Khi đó con thấy hạnh phúc với những điều mình có và cảm thấy mình vẫn còn may mắn hơn họ, con không còn bế tắc nữa. Nhưng cái việc con cứ nhìn thấy sự khó khăn của người khác để làm con thấy dễ chịu hơn như vậy có tốt không? Đó có phải là mình vui trên cái sự đau khổ của người khác không?

Câu 03: Dạ Thưa Thầy, khi con tu tập thì trí con được khai sáng, con có nhiều sự ngộ ra trong đời và trong đạo. Nếu xét về mặt tâm linh thì có thể hiểu là do sự gia trì của chư phật. Nhưng xét về khía cạnh khoa học thì có thể lý giải như thế nào ạ?

Câu 04. Khi con đang có một chuyện gì đó bực bội trong lòng thì con phải nói ra, đôi khi phải lớn tiếng một chút thì con mới trở lại bình thường được còn không thì nó cứ khó chịu trong người. Dạ con xin thầy chỉ cho con cách để có thể chuyển hóa tình trạng này?

Câu 05: Thường khi con người ta cái Tôi quá lớn vì là do tiền kiếp hoặc đời này, có thể nói là do nỗi đau quá nhiều, do không được yêu thương, không biết thể hiện tình yêu thương với những người thân yêu và những người xung quanh. Tỏ ra thích thể hiện, thích mạnh mẽ, thích độc đoán chẳng qua là vì che đậy sự khiếm khuyết kia. Nhưng mây tầng nào hút mây tầng đó, nên bản thân con cũng là một kẻ đáng được yêu thương và chính tự thân con cũng cần học cách mới biết cảm thông và chia sẻ. Nên con không đủ năng lượng để chuyển hóa người chồng, người thân kia, dù con biết rằng con phải biết từ bi và buông bỏ. Nhưng nói là nói vậy nhưng hiện trạng chính con là người cũng đau bởi cái Tôi cũng còn quá lớn và những nguyên liệu nuôi cái Tôi của chính mình như sự ngạo mạn, ngã mạn, bất cần, độc đoán, tham sân si, cũng còn rất nhiều vậy làm sao con có thể chuyển hóa đối phương khi chính con sinh ra không phải là người cứu rỗi. Con cũng chỉ là tu để sửa chính mình, nhưng con lại bị công khích và phỉ báng quá nhiều về sự học tu để sửa cho chính tự thân tốt hơn. Xin thầy cho con những lời pháp để con tĩnh lại tự thân mình và không bị dằn vặt bởi sự mĩa mai và thị phi ạ. Mô Phật.

Câu 06. Khi áp dụng giáo lý của Phật vào trong vấn đề giáo dục cho trẻ nhỏ thì con có gặp một chút khó khăn khi dạy cho chúng biết chuyện nào nên làm và không nên làm. Ví dụ như con dạy chúng không sát sanh và dẫn trẻ đi phóng sanh, cháu rất thích nhưng trẻ lại có xu hướng không thích những người câu bắt, đánh lưới trên sông vì theo trẻ đó là việc không nên làm, trẻ cho họ là những người xấu. Trong trường hợp này con không biết phải giải thích làm sao với trẻ, xin thầy chỉ dạy?

Câu 07: Thưa Thầy, Có người nói tu là quay về bên trong là thanh lọc chính tâm mình. Bỏ bớt chấp trược sân si…buông tất cả để lòng mình mọi sự trong như mặt hồ đêm trăng rằm thì mới thấy ánh trăng dưới nước. Nghĩa là ta phải thanh lọc tịnh được tâm ta thì phật tánh mới xuất hiện. Vậy cũng có người nói tu giữa đời thường mới là tu. Tu giữa đời thường, tu tại gia, từ bi buông bỏ, nhưng ngày phải đối mặt với nhiều thị phi, chấp trược, hĩ nộ ái ố. v.v …phải vượt qua chính điều đó thì mới gọi là tu. Mà thường cảnh sinh tâm. Hình ảnh làm tâm ta gợn sóng, nếu vậy tịnh ở đời là rất công phu. thưa thầy như thế nào là đúng ạ. Mô phật.

Leave a comment