Memoirs of Xa Loi Temple in Maryland – For those who come later | Hồi Ký Tổ Đình Chùa Xá Lợi – Viết cho người tới sau

From the beginning of the renovation process until now, everything that was done at the farm I was able to assist or do the work myself. This day was different, we bought enough boards and wood to replace the two side walls of the barn. The problem was that the work was not standing on the ground but standing in the sky … on ladders … This is taboo for me since my feet are always protesting against letting me float in the sky or rise too high… Every time I climb up, the ladder vibrated from my shaking legs. Hence, I had to humbly stand down below to bear the low fate.  When I was younger, and had natural dexterity, I helped many times on the ladder, but as I get older, I feel dizzy and don’t want to risk harming anyone.  

Mr. Bob is an American living in the state of Florida. He was a friend of Ms. Dee Brown. When he heard about our situation, he immediately took three days off work and drove 20 hours to Maryland to help us. He was a professional in construction. Although he was older, he could stand all day on a ladder, and it did not hurt his legs. He chose one side of the barn to repair, and Mr. Michael Buchanun took charge of the other. The two men were about the same age, the same health and the same strength, standing at a height of about 15 meters, despite the wind blowing intensely, they still laughed loudly as they worked. It was truly admirable, old in age but still youthful in character.  

Wherever the old wooden boards were removed, new boards needed to be installed. Because this was a barn, the wall was made of old thick planks, so it was very strong and the nails were also large, making it very difficult to pull the nails and remove the old wood. Besides the two older men, there were a few students and Mr. Jack present that week as well as the food support of nun Bao Co and Miss Dee. We all got to work quickly. Florida and Maryland competed in a pure spirit, the more they worked, the happier they looked. They worked as smooth as butter, assembling new boards and hammering constantly. I just keep looking up and dreaming of learning and doing things like them. I kept wondering how at their age their feet didn’t tremble in high places. On the contrary, my feet, when standing on high, even if there was no music, just danced around in opposite rhythms, making my body flutter with dizziness. Knowing this about myself, I teamed up with the people below to cut the boards according to the two men’s measurements and passed them up to them as needed. While at the same time the other volunteers and I continued to clear the rubbish and mow the grass below. They worked in heaven and we worked on earth, heaven and earth united, and it will be done.   By the end of the first day, our group removed and replaced many of the old planks with new boards. It was looking very nice. At first glance, you could not tell it was a cow barn … hihi.. I was so happy.  Jack was very good at calculating and measuring. So, every time more supplies were needed, he purchased just enough. We had to be careful with our spending because we had a small budget. All our money at the time came from donations of those who were helping. So, everyone was very careful in spending. The most amazing thing was that both Mr. Bob and Michael measured so accurately that when we cut the board, we did not waste a piece.   In just a few days, both sides of the barn were dressed in a new, much more beautiful and luxurious shirt. It is true that everything can be changed with the right mind and foresight. The old barn walls were transformed into brand new wings of godliness flying high in the sky. In life, we cannot do everything, but there is no shortage of generous people with noble hearts. There are no obstacles or faltering in the pure souls who know harmony and respect for each other. I cannot work in high places but can help with errands in the low. You cannot compare the high and low, but with the right mind every aspect of the work will be good. As the low and high forests make up the majestic natural landscape, so too is the majesty of people respectfully cooperating among all levels without contempt.  

TBT

Từ hồi đầu cho đến bây giờ, việc gì tôi cũng đụng vào, hầu hết đều có thể tiếp tay với mọi người hoặc tự làm một mình. Hôm nay thì khác rồi, chúng tôi đã mua đầy đủ ván và cây để thay hai vách tường của chuồng bò, công việc không đứng ở dưới đất để làm mà phải đứng trên trời… bằng cầu thang…  Đây là điều tối kỵ của tôi, vì đôi chân của tôi luôn phản đối không chấp nhận cho tôi lơ lơ trên trời hoặc vươn cao quá…, nên mỗi khi trèo lên là cầu thang rung ầm ầm. Do đó, tôi đành phải khiêm tốn đứng ở dưới để chịu phận sai vặt. Khi đó còn trẻ, và với sự lanh lẹ là vốn tự nhiên, tôi phục vụ tận tình mấy người hùng trên thang đến nỗi bản thân tôi thấy chóng mặt mà họ chẳng hề hấn gì.

Ông Bob là người Mỹ sống ở tiểu bang Florida. Ông ấy là bạn của cô Dee Brown, nghe giới thiệu, ông liền lấy 3 ngày nghỉ khăn gói lái xe 20 tiếng đồng hồ xuống đây giúp đỡ chúng tôi. Ông là nhà nghề trong xây dựng, tuy tuổi cũng luống rồi mà đứng cả ngày trên thang chẳng có biết đau chân. Ông ấy chọn một bên hông để làm, còn bên kia ông Michael Buchanun chịu trách nhiệm. Hai ông đều ngang tuổi nhau, sức khỏe như nhau và độ gân như nhau, đứng trên độ cao khoảng 15 mét, gió thổi vi vu với cấp độ lớn mà hai ông vẫn cười sang sảng, đúng là đáng nể; Tuổi già mà chí khí vẫn thanh xuân.

Gỡ những tấm gỗ cũ ra tới đâu thì lắp ván mới vào tới đó. Vì đây là chuồng bò, vách được làm bằng những thanh gỗ xưa nên rất chắc và đinh đóng cũng cứng, để nhổ đinh gỡ gỗ ra cũng rất khó nhanh. Có một số võ sinh và anh Jack cùng có mặt và có sự hỗ trợ về ẩm thực của sư cô Bảo Cơ, cùng cô Dee, chúng tôi cũng đã bắt tay vào một cách nhanh chóng. Florida và Maryland cùng thi đua trong tinh thần trong sáng, càng nhìn càng thấy vui mắt, họ cứ như bơ ở trên cao lắp ráp ván mới và đóng đinh liên tục, còn tôi thì cứ ngớ ra nhìn và mơ ước học và làm được những việc như họ. Tôi cứ thắc mắc là họ đã lớn tuổi mà đứng trên cao chân họ không run, còn ngược lại, chân tôi khi đứng trên cao, dù không có nhạc thì chúng cứ nhảy nhót lung tung theo những tiết tấu trái chiều làm thân tôi xiêu vẹo đến chóng mặt. Biết vậy nên tôi lập nhóm với những người ở dưới cắt ván theo sự đo đạc của hai ông và chuyển lên trên cao cho họ, đồng thời cũng liên tục thu dọn rác rưởi và cắt cỏ ở phía dưới. Họ làm việc trên trời còn chúng tôi làm việc ở dưới đất, thiên địa hợp nhất, rồi cũng sẽ xong thôi.

Qua ngày thứ nhất, nhóm chúng tôi đã gỡ và thay vào nhiều tấm ván mới, nhìn kỹ thật đẹp, nhìn sơ sơ chẳng còn nhận ra chuồng bò nữa… hihihi… mừng thiệt. Thiếu ván thì Jack và tôi đi mua, thiếu đinh cũng vậy, không chút lo lắng. Jack rất khéo tính toán và đo đạc nên mỗi lần đi mua là mua vừa đủ sự tính toán, do đó không bao giờ thừa. Phải tiết kiệm và tiêu xài cho phù hợp, chúng tôi không có nhiều ngân quỹ trong lúc này, hầu hết là của mấy người chúng tôi đóng góp vào nên ai cũng rất cẩn thận trong chi tiêu. Thú vị nhất là cả hai ông Bob và Michael đo đạc chính xác nên khi cắt ván chúng tôi không bỏ phí một miếng nào và họ làm tới đâu là xong tới đó, nhìn thích lắm. Chỉ mấy ngày trôi qua mà cả hai bên hông chuồng bò đã được khoác lên chiếc áo mới đẹp và sang trọng hơn nhiều. Đúng là muôn sự đều có thể thay đổi được nếu có tâm và tầm nhìn xa. Vách chuồng bò cũ kỹ nay đã biến thành đôi cánh thiện thần mới toanh bay cao trên trời. Và ở đời, không phải bất cứ chuyện gì ta cũng làm được, nhưng không thiếu những người thân quen của chúng ta có thể làm và cống hiến trong sự cộng tác hài hòa với chí nguyện thanh cao, chẳng có sự trở ngại nào làm chùn bước chân nơi tâm hồn thanh tịnh biết hòa hợp và kính trọng nhau. Tôi không thể làm việc trên cao nhưng có thể phụ giúp vặt ở dưới thấp, cao thấp không so đo, thiên địa chẳng so bì, tâm hợp ý đầu, sẽ luôn tốt đẹp. Như rừng cây có thấp có cao làm nên cảnh giới thiên nhiên hùng vĩ, giữa người với người, thấp cao lựa thế khế hợp sẽ tác thành vạn sự khinh an.

Leave a comment